Có những buổi chiều ở miền Tây, chẳng cần mưa, chẳng cần gió lớn, lòng người cũng đủ nặng như một cánh đồng đang vào mùa gặt.
Con cò trắng đứng lặng bên con mương nhỏ, nhìn xa về cánh đồng lúa đang ngả vàng. Nó chẳng vội bay, cũng chẳng kiếm ăn. Chỉ im lặng như đang chờ một điều gì đó… Hay có lẽ, giống như con người, đôi khi chỉ muốn đứng yên để nhớ về những ngày đã cũ.

Miền Tây đẹp nhất có lẽ không phải lúc rực rỡ, mà là những chiều bình yên như thế này. Tiếng gió lùa qua bông lúa, mặt nước lăn tăn, vài mái nhà thấp thoáng phía xa…Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có lòng người là đổi khác.
Ngày còn nhỏ, cứ nghĩ quê mình nghèo nên ai cũng muốn đi xa. Lớn lên mới hiểu, có những thứ đi hết cả đời cũng không tìm lại được. Đó là mùi rơm mới, là con đường đất sau cơn mưa, là tiếng chim gọi chiều, là bữa cơm có đủ tiếng cười của cả nhà.
Rồi mỗi người một ngả. Có người lên phố mưu sinh, có người ở lại với ruộng đồng. Những cuộc gọi về quê ngày càng ngắn, còn nỗi nhớ thì ngày một dài hơn.
Nhìn con cò trắng giữa đồng lúa, bỗng thấy mình cũng giống nó. Vẫn cố gắng sống, vẫn đi qua từng ngày, nhưng trong lòng luôn có một khoảng lặng dành cho quê hương, cho những người từng thương mình vô điều kiện.
Có lẽ hạnh phúc không phải là có được thật nhiều, mà là vẫn còn một nơi để nhớ, một cánh đồng để quay về, và một buổi chiều miền Tây đủ bình yên để nghe lòng mình chậm lại.
“Mai này có đi xa đến đâu, mong rằng mỗi lần nhớ về quê, trong tim vẫn còn một cánh đồng lúa chín, một con cò trắng và một miền Tây hiền lành như thuở ban đầu.” 🌾🤍
Thông báo chính thức: Ảnh đẹp miền Tây chỉ support cho những bạn gửi bài viết, hình ảnh, video cho chúng tôi để đăng lên Anhdepmientay.com! Xin cám ơn!









